Chị Kiết,
Dạo này sao mà lắm người đẹp, mình là cánh phụ nữ mà còn ngưỡng mộ, huồng gì cánh mày râu.
Mấy bữa nay, đi bụi qua chị Phượng ở lại chơi với Tài, Ty. Mắt Tài đã khá rồi, vết bầm quanh mắt tan hết.
Sáng sớm 4 kiều nữ (chị Hương ở lại khám tim), ngồi trước sân uống cafe, cười nói rỏm rang và luôn có mục làm thơ, cười ra nước mắt.
Bà Tài mắt đã toét mà còn cầm chổi quét lá khế hồi 1, chặp sau thấy bà Dung ra quét hồi 2 thế là tức cảnh sinh thơ.
Quét lá 1
Chỉ 1 đêm thôi lá rụng đầy!
Quét đi phiền muộn ngắm mây bay,
Buồn vui bất chợt như mưa nắng
Ngẫm lại đời mình giấc tỉnh say!
Quét 2
Một nhát càn khôn quấy chọc trời,
Tâm hồn bay bổng,quậy lá rơi,
Bao nhiêu phiền muộn bay theo gió,
Chống chỗi,dừng tay...ngẫm sự đời !
Bài thơ thứ 3 là bài "Chọt khế",
Đầu tiên là Rico, cầm cây sào chọt, mà toàn trái chưa chín, PiPo thấy gai mắt bèn tiếp tục....Mấy Dì và Mẹ nó xuất khẩu:
Một chọt,một chọt lại một chọt,
Khế nhỏ,khế to đều rất ngọt
Ngẩng đầu chọt khế nghe chim hót,
Thế sự hư vô ngẫm bọt bèo!
Em là người cười to nhất, muốn lọt khỏi ghế, trong khi gần đó Mr Kính đang thắp hương bàn thờ thiên, và lâm râm khấn vái, và bà Tài còn nói nhỏ có đủ cả nào chim, khế, bèo....vui hết biết mà cũng bị bà Phượng la.(vì có bọn học trò đang học).
Mai bà Hương về BMT , và hấp dẫn nhất là mời ông Minh tới coi cho các gia đình. Tài có vẻ hài lòng vì khá tốt và đúng cho Ty và Su.
Xui xẻo rồi cũng qua, hi vọng mọi thứ đều sáng sủa hơn.
À thơ gởi cho chị đọc cho vui, đừng phổ biến làm gì nghe chị .
Monday, July 19, 2010
Wednesday, June 30, 2010
Nói chuyện với THƯỞNG
Sáng nay gọi được cả THƯỞNG lẫn Định, nên lòng cảm thấy khoẻ khoắn.
Thưởng có cái tật nói lia chia, không chờ người khác .Tường trình về má, bà già cứng đầu, nhỏng nhẻo, phải vừa dỗ dành vừa hăm dọa mới chịu ăn .
Nhưng ăn bổ qúa lại bón, lại phải đi triệu BÁC SĨ vô, vì Má không đi tiểu được. BS dặn nấu bớt rau cải càrốt lại. BS khám mọi thứ đều tốt, BS cầm cái khăn đưa trước mặt dặn là không được dùng khăn nữa, lau chùi hoài chợt hết. Má sợ, nghe lời BS, nhưng dùng giấy 1 cuộn /1ngày...
Bây giờ phải 2 người thay nhau thức với má ban đêm . Má ngủ ít,
nên cứ ngồi hoài, mà trời BMT vừa mưa tầm tả, vừa tắt điện tối thui...may mà má có mấy cái đèn solar, lúc nào cũng sáng...
Gọi được ĐỊNH sáng nay, vừa ở trong phòng ra nên phone mới mở được.
Cháu DẠ đã khá hơn, bây giờ đang tập cho nó thở khi không có ống, nó viết được khi muốn nói gì...cám ơn TRỜI PHẬT phù hộ cho cháu qua cơn nguy kịch, mọi người từ đông sang tây đều cùng cầu nguyện cho cháu..
Vừa thở được hơi nhẹ nhàng thì phone TTÀI, chị bình tỉnh đi phó hội một mình, em không đi được .Thôi cũng chịu vậy, mọi việc cứ coi như trời định, mình muốn, mình tính mà rồi cũng không xong, dùng dằng mãi rồi cũng ở nhà ! Ta đang chọn mấy chỗ, với NHÓM HIỀN hay với NGỌC DIỆP ? chưa biết, thôi cứ qua đó hẳn hay ! đúng số cô đơn, đi đâu cũng có một mình !
Một mình, mình một bơ thờ .
Dựa cây, cây ngã, dựa bờ bờ xiêu !....hì hì !
SK.
Thưởng có cái tật nói lia chia, không chờ người khác .Tường trình về má, bà già cứng đầu, nhỏng nhẻo, phải vừa dỗ dành vừa hăm dọa mới chịu ăn .
Nhưng ăn bổ qúa lại bón, lại phải đi triệu BÁC SĨ vô, vì Má không đi tiểu được. BS dặn nấu bớt rau cải càrốt lại. BS khám mọi thứ đều tốt, BS cầm cái khăn đưa trước mặt dặn là không được dùng khăn nữa, lau chùi hoài chợt hết. Má sợ, nghe lời BS, nhưng dùng giấy 1 cuộn /1ngày...
Bây giờ phải 2 người thay nhau thức với má ban đêm . Má ngủ ít,
nên cứ ngồi hoài, mà trời BMT vừa mưa tầm tả, vừa tắt điện tối thui...may mà má có mấy cái đèn solar, lúc nào cũng sáng...
Gọi được ĐỊNH sáng nay, vừa ở trong phòng ra nên phone mới mở được.
Cháu DẠ đã khá hơn, bây giờ đang tập cho nó thở khi không có ống, nó viết được khi muốn nói gì...cám ơn TRỜI PHẬT phù hộ cho cháu qua cơn nguy kịch, mọi người từ đông sang tây đều cùng cầu nguyện cho cháu..
Vừa thở được hơi nhẹ nhàng thì phone TTÀI, chị bình tỉnh đi phó hội một mình, em không đi được .Thôi cũng chịu vậy, mọi việc cứ coi như trời định, mình muốn, mình tính mà rồi cũng không xong, dùng dằng mãi rồi cũng ở nhà ! Ta đang chọn mấy chỗ, với NHÓM HIỀN hay với NGỌC DIỆP ? chưa biết, thôi cứ qua đó hẳn hay ! đúng số cô đơn, đi đâu cũng có một mình !
Một mình, mình một bơ thờ .
Dựa cây, cây ngã, dựa bờ bờ xiêu !....hì hì !
SK.
Phượng viết về MÁ
Mười ngày bên Mẹ
Chưa được hai tháng kể từ lần lên thăm Mẹ ngày 30 – 4, Mẹ gầy xọp hẳn đi, chỉ còn da bọc xương, đụng khẻ cũng đau, sờ vào cũng đau, đi đứng khó khăn, lọng cọng trong căn phòng vuông vức, mất cả khái niệm về thời gian.
Nghĩ mà buồn mà thương Mẹ quá đỗi.
Mẹ hụt hẫng nhiều sau cái chết của Ba, người mà hơn bảy mươi năm, đầu ấp, tay gối, biết bao kỹ niệm buồn vui, người mà đã kết hợp sản sinh ra một tá con mà nữ chiếm 2/3 dân số, người mà ở tuổi cửu tuần một tay Mẹ chăm lo, săn sóc hoàn hảo đến đỗi hàng xóm, láng giềng phải cất tiếng ngợi khen và người mà khi nằm xuống, đại diện Nhà nước đã đến phúng điếu, chia buồn .... kể sao xiết một thời vang bóng.
Giờ Mẹ lủi thủi trong căn phòng vuông vức, không còn quan tâm đến sinh hoạt hàng ngày. Khoảng cách xa gần của Mẹ là từ chiếc giường đến chiếc ghế có bánh xe để làm vệ sinh cá nhân.
Trước khi về thăm Mẹ, tôi nghĩ một cách đơn giản là khi nắng lên sẽ đưa Mẹ ra ngoài sưởi ấm để Mẹ thêm sinh khí, nhưng tôi đã thất bại hoàn toàn vì Mẹ đã chối từ. Không gian của Mẹ dần thu hẹp và thời gian thì không còn rõ nét.
Chị, em chúng tôi giờ có bổn phận săn sóc từng miếng ăn, giấc ngủ đến sinh hoạt cá nhân hàng ngày.
Mong sao cuối đời Mẹ có được giây phút bình yên và ... cho đến ngày Mẹ về với Ba
TB. Bé Dạ hôm nay đã khá nhiều rồi
Chưa được hai tháng kể từ lần lên thăm Mẹ ngày 30 – 4, Mẹ gầy xọp hẳn đi, chỉ còn da bọc xương, đụng khẻ cũng đau, sờ vào cũng đau, đi đứng khó khăn, lọng cọng trong căn phòng vuông vức, mất cả khái niệm về thời gian.
Nghĩ mà buồn mà thương Mẹ quá đỗi.
Mẹ hụt hẫng nhiều sau cái chết của Ba, người mà hơn bảy mươi năm, đầu ấp, tay gối, biết bao kỹ niệm buồn vui, người mà đã kết hợp sản sinh ra một tá con mà nữ chiếm 2/3 dân số, người mà ở tuổi cửu tuần một tay Mẹ chăm lo, săn sóc hoàn hảo đến đỗi hàng xóm, láng giềng phải cất tiếng ngợi khen và người mà khi nằm xuống, đại diện Nhà nước đã đến phúng điếu, chia buồn .... kể sao xiết một thời vang bóng.
Giờ Mẹ lủi thủi trong căn phòng vuông vức, không còn quan tâm đến sinh hoạt hàng ngày. Khoảng cách xa gần của Mẹ là từ chiếc giường đến chiếc ghế có bánh xe để làm vệ sinh cá nhân.
Trước khi về thăm Mẹ, tôi nghĩ một cách đơn giản là khi nắng lên sẽ đưa Mẹ ra ngoài sưởi ấm để Mẹ thêm sinh khí, nhưng tôi đã thất bại hoàn toàn vì Mẹ đã chối từ. Không gian của Mẹ dần thu hẹp và thời gian thì không còn rõ nét.
Chị, em chúng tôi giờ có bổn phận săn sóc từng miếng ăn, giấc ngủ đến sinh hoạt cá nhân hàng ngày.
Mong sao cuối đời Mẹ có được giây phút bình yên và ... cho đến ngày Mẹ về với Ba
TB. Bé Dạ hôm nay đã khá nhiều rồi
Tuesday, June 29, 2010
PHONE ĐỊNH
Sáng nay phone cho Định 2 lần mà không được, phone reo mà không bắt, có lẽ Định ngủ, bên này 11giờ sáng, thì bên VN 10 giờ tối. Cầu mong cho cháu DẠ được khá hơn .
Hôm qua ANH ĐỈNH và CHI TIẾU gọi từ PHÁP qua. Có nói chuyện về MÁ và cháu DẠ, chị biểu mọi người mỗi tối hãy ra ngoài trời thắp nhang khấn nguyện cầu xin ơn trên...phù hộ cho MÁ, cháu DẠ bình yên...SK có mail về VN, mong mọi người sẽ cố gắng cầu nguyện.
Sáng nay hỏi NA book vé chưa, người ta nói ngày 14 tháng 8/2010 mà chưa thấy trả lời ? Sốt ruột mà phải chờ thôi.
Không thấy ai mail nói gì, thì chắc là tình hình cũng ổn .
Hôm qua ANH ĐỈNH và CHI TIẾU gọi từ PHÁP qua. Có nói chuyện về MÁ và cháu DẠ, chị biểu mọi người mỗi tối hãy ra ngoài trời thắp nhang khấn nguyện cầu xin ơn trên...phù hộ cho MÁ, cháu DẠ bình yên...SK có mail về VN, mong mọi người sẽ cố gắng cầu nguyện.
Sáng nay hỏi NA book vé chưa, người ta nói ngày 14 tháng 8/2010 mà chưa thấy trả lời ? Sốt ruột mà phải chờ thôi.
Không thấy ai mail nói gì, thì chắc là tình hình cũng ổn .
Sunday, June 27, 2010
MÁ - MẠ TÔI
PHƯỢNG -THƯỞNG tường trình về MÁ .
Tối hôm qua bên CANADA, lúc 9 giờ, bên VN 8 giờ sáng, tôi mới qua nhà bà hàng xóm mua được mấy thẻ phone, nên gọi về VN.
Phượng kể về MÁ vừa hào hứng, vừa thương xót, vưà mệt mõi. Vì tới phiên ai là người đó phải trực coi MÁ luôn mấy tiếng đồng hồ, vì MÁ không chịu ngủ, cứ ngồi trên ghế lau chùi, như là một cái tật vô thức mà không cách gì trị được . Biểu đi ngủ, đi nằm, không chịu từ 12 ,1 giờ sáng cho đến 3,4 giờ, má biểu tụi bay cứ vô giường năm đi, má thì ngồi quạt, vì sợ muổi. Mùa này là muà mưa ở BMT.
Nằm trong mùng chứ đâu dám ngủ, cứ canh chừng MÁ thành ra mệt phờ, Phượng lên chăm MÁ 1 tuần mà phờ phạc . Phượng cứ nói chị về mà nói MÁ đi ngủ, em chịu thua luôn, bao nhiêu là khăn và giấy, không cho là bả la om sòm . Khi la thì Má tỉnh táo lắm .
Tối nay em phải về SÀIGÒN, vì em cũng còn gánh nặng một bà mẹ chồng dưới đó. Bà kia thì ...ở dơ hơn, nên mặc kệ ai làm gì thì làm, bả chỉ lo ăn và nằm, trong khi MÁ mình không chịu ăn, phải ép, và còn tự lo vệ sinh, không cho ai đụng tới .
Thôi em nhường cho THƯỞNG nói với chị . THƯỞNG thì ốm yếu hơn, nhưng gịong nói còn hùng hồn pha lẫn tiếu lâm chứ không lo lắng như PHƯỢNG.
Chị biết không, hôm mới lên, em đi chợ mua cái nồi ÁPXUẤT để về hầm xúp cho MÁ, đến khi về nhà, bả ca một tăng . Lên đây lo đi thăm cháu nội, chớ đâu phải lên ở với MÁ...làm em phải chià cái nồi ra cho MÁ thấy, rồi thanh minh, thanh nga, con đi chợ mua đồ ăn, mua nồi về hầm xúp cho mau, chứ nấu lò gas lâu lắm..., cái gì không vừa ý là la liền, còn không chịu ăn, phải dọa đủ điều..khăn thì phải nhúng nước cho MÁ thấy là chưa khô...úi chao đủ thứ . Má cũng biết là em cũng sẽ về SÀIGÒN, nên MÁ nói kêu MINH, CHI vô ngủ. Em phải về để huấn luyện cho giáo sinh 10 ngày trong dịp hè, rồi mới lên lại được, và phải nghỉ ngơi, chứ ở trên này tuy thay phiên nhau, nhưng có ai ngủ được đâu.
Em có gọi NM, nhưng bà này trốn biệt? thôi bàn tay ngón dài ngón ngắn . Chị HƯƠNG đi nghỉ ngơi về rồi, sẽ thay thế nấu nướng . Dù sao MÁ cũng có các con chăm sóc đầy đủ. Còn chờ chị và TÀI về thay phiên.
Tôi sẽ về sớm hơn, tuỳ theo vé con book ngày nào. Nina cũng muốn đi, đang thu xếp công việc ở sở, nên nói MÁ ráng đợi con về luôn thăm BÀ NGOẠI.
Tối hôm qua bên CANADA, lúc 9 giờ, bên VN 8 giờ sáng, tôi mới qua nhà bà hàng xóm mua được mấy thẻ phone, nên gọi về VN.
Phượng kể về MÁ vừa hào hứng, vừa thương xót, vưà mệt mõi. Vì tới phiên ai là người đó phải trực coi MÁ luôn mấy tiếng đồng hồ, vì MÁ không chịu ngủ, cứ ngồi trên ghế lau chùi, như là một cái tật vô thức mà không cách gì trị được . Biểu đi ngủ, đi nằm, không chịu từ 12 ,1 giờ sáng cho đến 3,4 giờ, má biểu tụi bay cứ vô giường năm đi, má thì ngồi quạt, vì sợ muổi. Mùa này là muà mưa ở BMT.
Nằm trong mùng chứ đâu dám ngủ, cứ canh chừng MÁ thành ra mệt phờ, Phượng lên chăm MÁ 1 tuần mà phờ phạc . Phượng cứ nói chị về mà nói MÁ đi ngủ, em chịu thua luôn, bao nhiêu là khăn và giấy, không cho là bả la om sòm . Khi la thì Má tỉnh táo lắm .
Tối nay em phải về SÀIGÒN, vì em cũng còn gánh nặng một bà mẹ chồng dưới đó. Bà kia thì ...ở dơ hơn, nên mặc kệ ai làm gì thì làm, bả chỉ lo ăn và nằm, trong khi MÁ mình không chịu ăn, phải ép, và còn tự lo vệ sinh, không cho ai đụng tới .
Thôi em nhường cho THƯỞNG nói với chị . THƯỞNG thì ốm yếu hơn, nhưng gịong nói còn hùng hồn pha lẫn tiếu lâm chứ không lo lắng như PHƯỢNG.
Chị biết không, hôm mới lên, em đi chợ mua cái nồi ÁPXUẤT để về hầm xúp cho MÁ, đến khi về nhà, bả ca một tăng . Lên đây lo đi thăm cháu nội, chớ đâu phải lên ở với MÁ...làm em phải chià cái nồi ra cho MÁ thấy, rồi thanh minh, thanh nga, con đi chợ mua đồ ăn, mua nồi về hầm xúp cho mau, chứ nấu lò gas lâu lắm..., cái gì không vừa ý là la liền, còn không chịu ăn, phải dọa đủ điều..khăn thì phải nhúng nước cho MÁ thấy là chưa khô...úi chao đủ thứ . Má cũng biết là em cũng sẽ về SÀIGÒN, nên MÁ nói kêu MINH, CHI vô ngủ. Em phải về để huấn luyện cho giáo sinh 10 ngày trong dịp hè, rồi mới lên lại được, và phải nghỉ ngơi, chứ ở trên này tuy thay phiên nhau, nhưng có ai ngủ được đâu.
Em có gọi NM, nhưng bà này trốn biệt? thôi bàn tay ngón dài ngón ngắn . Chị HƯƠNG đi nghỉ ngơi về rồi, sẽ thay thế nấu nướng . Dù sao MÁ cũng có các con chăm sóc đầy đủ. Còn chờ chị và TÀI về thay phiên.
Tôi sẽ về sớm hơn, tuỳ theo vé con book ngày nào. Nina cũng muốn đi, đang thu xếp công việc ở sở, nên nói MÁ ráng đợi con về luôn thăm BÀ NGOẠI.
Thursday, June 24, 2010
MÁ - MẠ TÔI
Ngày xưa hồi còn nhỏ , tôi hay gọi MÁ là MẠ . Sau lớn lên đi học, bắt chước bạn bè gọi là MÁ .
MÁ ngày xưa cũng khỏe mạnh đảm đang, cho đến ngày BA mất thì MÁ suy sụp hẵn. Mấy ngày gần đây MÁ tôi thật là tội nghiệp, MÁ ốm yếu người còn bằng con tép .
Đáng lí tôi phải vè ngay ở với MÁ trong những ngày còn lại, nhưng cũng còn vài chuyện nhỏ nhặt chưa thu xếp xong . Cầu xin MÁ được bình yên chờ tới ngày con về.
Nghe mấy em PH,TH nói cái tật "già" của MÁ mà xót xa. MÁ sạch sẽ quá, cứ lau chùi suốt ngày đêm, không chịu nằm ngủ ?.Ai nói cũng không nghe. Nên sức khỏe cứ tàn dần . May mà còn ăn uống được chút ít cháo, sữa. Tôi thật lo lắng thấp thỏm mỗi ngày, nên đã nhờ con book vé cho tôi về VN, chưa nghe nó trả lời ngày nào. Vi` con gái tôi cũng muốn đi về thăm BÀ NGOẠI, nhưng nó cũng phải thu xếp việc làm đến tháng 8/10 mới được.
Tôi phone về hằng ngày để nghe tin MÁ . Lần trước về, khi từ gỉa đi MÁ hôn tôi một lần, MÁ chưa bao giờ hôn tôi cả, làm tôi nhớ hoài và thương MÁ nhiều hơn. Mỗi ngày tôi sẽ viết một ít về MÁ .
Tuesday, June 22, 2010
LÀNG TÔI
DRAN - CÀNG RANG - ĐƠN DƯƠNG
Tôi nói qua một chút về ngôi làng này, về sau sáp nhập mấy ngôi làng khác nên thành QUẬN DRAN - ĐƠN DƯƠNG. Sau này đổi thành gì tôi không biết.
Khi tôi đến đây ở có lẽ năm 1946,vì tôi được đi học lớp 5 với cô PHÚ, trước khi ba tôi ra tù. Căn nhà tôi ở là căn phố đầu tiên, đối diện nhà tôi ở là "cây đa cao ngất từng xanh" phiá bên tay mặt cách độ 10m là cái "giếng nước" do một mạch nước từ trên núi chảy xuống, ngườì ta xây giếng lát gạch bằng ximăng, nước cứ chảy hoài vừa đủ cho các nhà dân quanh đó ra múc nước và gánh về nhà dùng, nước qua đêm thì có thể cao 50cm hay gần 1m, nhưng gần sáng người ta đi gánh nước thì chỉ còn 1, 2 tấc, có khi gàu vét sát đáy kêu sột sột nhưng lúc nào cũng có nước. Bề rộng của giếng, chắc độ1m rưởi mỗi bề . Có 2 mái che bằng ngói như mái nhà. Giếng sâu độ 2m, trên có thành giếng, khi dựa vào múc nước khỏi té .
Người bạn hay đi gánh nước mỗi ngày cùng lớp với tôi là RÔ. Tôi thấy bạn gánh nước cũng bắt chước, gánh nửa thùng, chứ ba má tôi đâu cho tôi đi gánh nước.
CÂY ĐA là trung tâm của 4 con đường . Một con đường lên dốc là đường lên TRẠM HÀNH,CẦU ĐẤT,TRẠI HẦM rồi tới DÀLẠT.
- Một đường ngay bên hông nhà tôi là đi vào M'LON và FINÔM và vô luôn SÀI GÒN.
- Con đường bên tay phải đi xuống KRÔNG PHA và PHANRANG.
À quên làng tôi còn có "CON SÔNG ĐỒNG NAI " lờ lửng vờn quanh trên đường xuống SUỐI CÁT, ĐÈO EO GIÓ, ĐẬP
ĐANHIM.
- Con đường cuối cùng là CON ĐƯỜNG LÀNG đi vào chợ ĐÌNH LÀNG, lên TRƯỜNG HỌC, CHUÀ .
Từ nhà tôi đi tới trường độ nửa cây số , còn các bạn khác thì ở gần chợ nên đi học gần hơn tôi.
Con sông ĐỒNG NAI này với tôi cũng có nhiều kỹ niệm, vì qua sông là một cái cầu xây bằng ximăng, bây giờ người ta đã bỏ và xây cầu mới . Giữa sông có một cái thang bắc lên cầu , và chỗ đứng cho những người đi bơi lội .
Thuở đó tôi đi xuống cầu chơi hoặc theo chị đi giặt đồ thì chỉ thấy mấy ông tây đứng trên cái khung cầu nhảy xuống, gọi là PLONGEONS ? ,bây giờ MỸ gọi là DIVING ? Và chỉ có một ông VN độc nhất xuống đây nhảy và bơi là BA TÔI.
Tôi thích theo chị THỪA đi giặt đồ vì dưới bờ sông có một bãi cát trắng sạch sẽ và có mấy cây ổi có trái chín, tôi xuống đây là chui vào lùm ổi leo cây hái ổi ăn luôn.
KIM HOÀNG
Có một lần tôi đang dắt em đi chơi ở phía tiệm VĨNH PHÁT thì tôi gặp KIM HOÀNG đang xăm xăm đi xuống phía sông, tôi hỏi :
- Đi đâu vậy ?
HOÀNG nói :
- Đau bụng quá, đi xuống sông tự tử chết cho rồi, tôi nói đừng đi mà HOÀNG không nghe, cứ đi nên tôi lật đật dắt em vô chợ, nhà HOÀNG báo cho mọi người biết, và họ phái ông MIỄN đi ra kiếm, dổ H về.
Hoàng bây giờ ở SACRAMENTO, có lẽ MẠNH biết rõ về Hoàng hơn tôi, vì MH chịu khó nói chuyện điện thoại hằng giờ, chứ tôi thì lười nói, mà siêng viết.
Tôi nói qua một chút về ngôi làng này, về sau sáp nhập mấy ngôi làng khác nên thành QUẬN DRAN - ĐƠN DƯƠNG. Sau này đổi thành gì tôi không biết.
Khi tôi đến đây ở có lẽ năm 1946,vì tôi được đi học lớp 5 với cô PHÚ, trước khi ba tôi ra tù. Căn nhà tôi ở là căn phố đầu tiên, đối diện nhà tôi ở là "cây đa cao ngất từng xanh" phiá bên tay mặt cách độ 10m là cái "giếng nước" do một mạch nước từ trên núi chảy xuống, ngườì ta xây giếng lát gạch bằng ximăng, nước cứ chảy hoài vừa đủ cho các nhà dân quanh đó ra múc nước và gánh về nhà dùng, nước qua đêm thì có thể cao 50cm hay gần 1m, nhưng gần sáng người ta đi gánh nước thì chỉ còn 1, 2 tấc, có khi gàu vét sát đáy kêu sột sột nhưng lúc nào cũng có nước. Bề rộng của giếng, chắc độ1m rưởi mỗi bề . Có 2 mái che bằng ngói như mái nhà. Giếng sâu độ 2m, trên có thành giếng, khi dựa vào múc nước khỏi té .
Người bạn hay đi gánh nước mỗi ngày cùng lớp với tôi là RÔ. Tôi thấy bạn gánh nước cũng bắt chước, gánh nửa thùng, chứ ba má tôi đâu cho tôi đi gánh nước.
CÂY ĐA là trung tâm của 4 con đường . Một con đường lên dốc là đường lên TRẠM HÀNH,CẦU ĐẤT,TRẠI HẦM rồi tới DÀLẠT.
- Một đường ngay bên hông nhà tôi là đi vào M'LON và FINÔM và vô luôn SÀI GÒN.
- Con đường bên tay phải đi xuống KRÔNG PHA và PHANRANG.
À quên làng tôi còn có "CON SÔNG ĐỒNG NAI " lờ lửng vờn quanh trên đường xuống SUỐI CÁT, ĐÈO EO GIÓ, ĐẬP
ĐANHIM.
- Con đường cuối cùng là CON ĐƯỜNG LÀNG đi vào chợ ĐÌNH LÀNG, lên TRƯỜNG HỌC, CHUÀ .
Từ nhà tôi đi tới trường độ nửa cây số , còn các bạn khác thì ở gần chợ nên đi học gần hơn tôi.
Con sông ĐỒNG NAI này với tôi cũng có nhiều kỹ niệm, vì qua sông là một cái cầu xây bằng ximăng, bây giờ người ta đã bỏ và xây cầu mới . Giữa sông có một cái thang bắc lên cầu , và chỗ đứng cho những người đi bơi lội .
Thuở đó tôi đi xuống cầu chơi hoặc theo chị đi giặt đồ thì chỉ thấy mấy ông tây đứng trên cái khung cầu nhảy xuống, gọi là PLONGEONS ? ,bây giờ MỸ gọi là DIVING ? Và chỉ có một ông VN độc nhất xuống đây nhảy và bơi là BA TÔI.
Tôi thích theo chị THỪA đi giặt đồ vì dưới bờ sông có một bãi cát trắng sạch sẽ và có mấy cây ổi có trái chín, tôi xuống đây là chui vào lùm ổi leo cây hái ổi ăn luôn.
KIM HOÀNG
Có một lần tôi đang dắt em đi chơi ở phía tiệm VĨNH PHÁT thì tôi gặp KIM HOÀNG đang xăm xăm đi xuống phía sông, tôi hỏi :
- Đi đâu vậy ?
HOÀNG nói :
- Đau bụng quá, đi xuống sông tự tử chết cho rồi, tôi nói đừng đi mà HOÀNG không nghe, cứ đi nên tôi lật đật dắt em vô chợ, nhà HOÀNG báo cho mọi người biết, và họ phái ông MIỄN đi ra kiếm, dổ H về.
Hoàng bây giờ ở SACRAMENTO, có lẽ MẠNH biết rõ về Hoàng hơn tôi, vì MH chịu khó nói chuyện điện thoại hằng giờ, chứ tôi thì lười nói, mà siêng viết.
Subscribe to:
Posts (Atom)