Wednesday, August 12, 2015

THƠ VU LAN-CHÍ HƯƠNG-LTV


                           THƠ VU LAN-CHÍ HƯƠNG

MẸ TÔI

Mẹ ngồi lặng lẽ ngó mông lung
Đôi mắt xa xôi nhớ muôn trùng
Thân gầy mỏng mảnh tay lần hạt
Thương mẹ không lời nước mắt tuôn !







Có việc đi xa mới về nhà
Vội lên thăm mẹ cho yên dạ
Mẹ nhìn dò xét ai đây nhỉ ?
Có phải con mình đó phải không?

Sữa bột,bỉm ,khăn lo đầy đủ
Một tuần đi vắng phải toàn chu
Cháo cơm,nước uống các em lo
Cũng thấy yên tâm lúc vắng nhà
HƯƠNG -TLB

PHƯỢNG-ĐỊNH-MÁ -HƯƠNG
THƠ THƯỞNG -LTV
(về  bài thơ  TRẬN ĐAU cuả chị)

HẾT ĐAU
Chu choa...
Hết đau rồi thấy hãy còn ngon
Hình trên Phây Búk vẫn hơi tròn
Bàn tay gân guốc sao thoăn thoắt
 phiếm liên hồi, thơ phon phon...
*****
NHỚ BA MÁ
HOAVĂN thấy dáng hàm rồng
Bỗng dưng nhớ Mẹ,nhớ công Ba trồng
Mẹ giờ tuổi đã sang đông
Một mình một gối ngồi trông con về !


Ba ơi ở chốn muôn trùng
Độ trì cho Mẹ ung dung thân mình
Mai này Mẹ có đăng trình
Cùng Ba đoàn tụ an bình chốn xa

Nhớ lời dặn của sư thầy
Ba mà gặp Mẹ là ngày hồng chung
Chúng con tạc dạ ghi lòng
Nguyện cầu Cha Mẹ sum vầy với nhau !
TH-LTV

THƠ KIMCHI

VULAN BÁO HIẾU LẠI VỀ
Nhớ lời Phật dạy -bốn bề nghiã ân
Làm con hiếu đạo...xin dâng
Mẹ cha với cả thành tâm tất lòng
Nén nhang con đốt nguyện thầm
Cầu cho Ba sớm sinh về cõi thiên
Nơi đây còn lại Mẹ hiền
Chúng con phụng dưỡng một niềm an vui
Nụ cười thanh thản cuối đời
Làm bông sen nở giữa trời VULAN
KIMCHI
                                
             
        MÁ VÀ PHƯỢNG LÌ XÌ TẾT           

Monday, August 10, 2015

VULAN-MÙA BÁO HIẾU


              THƠ VU LAN -HỒNG PHƯỢNG

Tháng bảy VuLan trăng sáng ngời
Lòng con nhớ mẹ lệ tuôn rơi
Bông hồng cài áo niềm vui lớn
ng trắng mẹ ơi xa biển khơi


Thương mẹ tuổi già thân gầy guộc
Nhớ cha năm tháng thuở nào nguôi
Trong tâm con cháu hằng ghi nhớ
Nghĩa mẹ công cha đến trọn đời
HP


THƠ THƯỞNG-LTV

VULAN MÙA BÁO HIẾU

VuLan báo hiếu sắp đến rồi
Bông hồng cài áo vẫn lên ngôi
Bầy con luôn dõi chờ tin mẹ 
Vẫn sống bình an đến trọn đời

Con mẹ bây giờ khắp mọi nơi
Gần xa -kề cận -hoặc chân trời
Ơn trên phù hộ cho mẹ ổn
Tháng bảy hằng năm -gắn đóa hồng

Hoa cài trên áo tôn vinh mẹ
Mẹ của chúng con thật tuyệt vời !
TH-LTV





Ngày nào má ở cạnh ba
Hạnh phúc chung đôi đến tuổi già
Nụ cười chúm chím hàm hăn rết
Mười lăm năm cũ nay đã xa...
SK

THƠ THANH TÀI

RẰM VU LAN
Trăng rằm sáng chói toả muôn nơi
Đã đến Vu Lan dạ bồi hồi
Nghiã nặng tình thâm ơn dưỡng dục
Nhớ đấng sinh thành lệ tuôn rơi

Ơn cha nghĩa mẹ luôn bồi đắp
Bông hồng cài áo tựa biển khơi
Thương cha hoa trắng trên đầu trẻ
Nhung nhớ u hoài lệ nào vơi !
TT

Hoa hàm rồng ba trồng che bóng mát
Trước sân nhà hoa đổ pháo rơi rơi...

MÙA VULAN
Trăng rằm chiếu sáng toả muôn nơi
 Đã đến Vu Lan tháng Bảy rôi
 Nghĩa mẹ công cha ơn dưỡng dục
K nuôi người dạy nặng trùng khơi

 
hoa chuối trước nhà

Bông hồng vẫn thắm cài ve áo
Hoa trắng xa vời giọt lệ rơi
Chữ hiếu làm con mong báo đáp
Nhớ hoài ân đức khó cho nguôi!
....












                    

Saturday, August 8, 2015

BÀI HỌC VỀ CON TRAI: CHỮ NGHĨA NHÂN NGÀY LỄ VULAN


                      TÌNH NGHIÃ

Tôi chỉ muốn con gái, sinh con trai thì đừng báo cho tôi biết!”,
thoạt nghe thật khó hiểu! Người cha này kỳ lạ quá!

Một người họ Lý, vì gia cảnh nghèo khó nên đến lúc 35 tuổi mới lấy được vợ là một người phụ nữ góa chồng cùng làng; về sau sinh được một người con trai, đặt tên là Sinh. Sinh học hành rất thông minh, dù mới chỉ tốt nghiệp trung học đã vượt xa những thanh niên khác trong làng. Anh được cán bộ đại đội đề cử đến dạy bậc tiểu học. Hai năm sau, anh lại được cán bộ đại đội đề cử đi học đại học.

Người cha thật không ngờ mình đã hơn ba mươi tuổi lại có được quý tử, lại là người đầu tiên trong làng được đi học đại học. Nhiều người trong làng rất nể phục ông, nói rằng:

“Sinh nó tốt nghiệp đại học xong, có công ăn việc làm ổn định, tương lai lập gia đình ở thành phố, rồi mai đây sẽ đưa ông bà lên thành phố tha hồ hưởng phúc. Ở làng này, ông Lý là nhất đấy nhé!”

Hai vợ chồng nghe thấy người ta nói lấy lòng mình như vậy cũng vui mừng không nói nên lời.


Sau khi Sinh tốt nghiệp đại học, anh được phân đến công tác tại cục Tài chính của huyện; nửa năm sau, anh quen biết một cô bạn gái, cô ấy tên là Tú Anh, nhà ở nông thôn, tốt nghiệp đại học xong, được phân về công tác tại cục Công Thương của huyện. Một năm sau, hai người kết hôn.

Một lần nọ, ông Lý lên thành phố tìm đến nhà con trai. Con dâu nhìn thấy cha chồng lần đầu tiên đến nhà, biết là có chuyện, bằng không sẽ không tìm đến đây, mới hỏi:

“Cha, hôm nay lần đầu tiên cha đến nhà, nhất định là có việc. Việc gì vậy? Cha nói đi! Con và chồng con, nhất định sẽ giải quyết cho cha!”

“Con đã hỏi, ta cũng không vòng vo. Gần đây trong nhà không có tiền, giờ lại đúng mùa cấy mạ, phải nhờ người làm giúp, mua phân hóa học cũng phải cần tiền. Hôm nay cha đến chính là cần mượn ít tiền mang về, giải quyết việc khẩn cấp”.

“Cha chỉ cần sai người thân tín đến nói một chút, cần bao nhiêu, chúng con sẽ gửi mang về, cha không cần tự mình đến thăm, số tiền này con cần thương lượng với chồng con một chút”.

Tú Anh đợi đến lúc chồng vừa về đến nhà, không đợi chồng chào hỏi cha, liền lôi chồng vào phòng nói:

“Cha của anh đến nhà nên em không ra ngoài mua đồ ăn được; trong nhà chỉ có rau, cha của anh cũng không phải khách quý, tiếp đãi tốt xấu thế nào, ông ấy già rồi không có so đo làm gì đâu! Hôm nay ông ấy đến xin tiền đấy, để về trả tiền phí tổn cấy mạ, anh nói xem bao nhiêu thì được?”

“Em nói cho bao nhiêu?”

“50 đồng thiết nghĩ cũng đủ rồi nhỉ? Anh cho 50 đồng nhé! Có thiếu thì cha sẽ nghĩ ra cách khác thôi”.

Tú Anh xào mấy món rau đơn giản qua loa tiếp đãi cha chồng. Sau buổi cơm, Tú Anh móc ra 50 đồng đưa cho cha chồng, nói:

“Đây là 50 đồng tiền trả phí tổn cấy mạ, như vậy đủ rồi nhé!”

Ông Lý cầm tiền, không nói lời nào, rầu rĩ trở về nhà.

Chỉ hai ngày sau, mẹ của Tú Anh tìm đến nhà. Tú Anh vừa thấy mẹ đến thăm liền ân cần hỏi thăm:

“Mẹ, có phải hôm nay mẹ cần tiền không?”

Mẹ của cô gật đầu một cái. Cô dặn dò mẹ ở nhà coi nhà rồi vội vàng đi mua cá, mua thịt, mua trứng gà…

Khi Sinh tan tầm về đến nhà, lúc cô kéo cửa ra, nói:

“Mẹ của em đã đến, anh hãy nhanh đi chào hỏi, đừng chậm trễ! Hôm nay mẹ cũng là đến xin tiền đấy, anh nói cho bao nhiêu là phù hợp?”

“Em nói cho bao nhiêu?”

“Ít nhất 500 đồng mới được! Vậy cho 500 đồng nhé!”

Tú Anh cầm 500 đồng đưa mẹ, mẹ cô vô cùng sung sướng trở về nhà.

Tú Anh mang thai, cô đem tin vui này báo cho chồng biết, hỏi chồng:

“Anh là muốn con trai hay là con gái?”

“Tốt nhất nên là con gái”.

“Cái con người anh thật kỳ lạ, muốn em sinh con gái, sinh con gái có gì mà tốt chứ?”

Sinh không nói lời nào.

Chỉ trong chớp mắt, Tú Anh đã mang thai được tám tháng; cô phải về nhà mẹ đẻ dưỡng thai chờ sinh. Lúc gần đi, Sinh trịnh trọng nói với vợ:

“Nếu em sinh con gái thì hãy kịp thời báo cho anh biết; còn nếu như sinh con trai, thì không cần báo, tốt nhất là đem cho người khác”.

“Anh sao vậy? Tại sao không thích con trai chứ?”

Sinh cũng không trả lời vợ một câu.

Một ngày, Sinh nhận được lời nhắn của mẹ vợ nói là Tú Anh đã sinh được một thiên kim tiểu thư; nghe xong Sinh sung sướng nhảy dựng lên. Anh liền đến đơn vị xin nghỉ phép, thông báo là vợ của mình sinh con gái, anh ta muốn đến nhà mẹ vợ thăm con gái. Lãnh đạo chúc mừng anh, cũng đồng ý cho anh nghỉ phép.

Sinh mua 16 con gà, 300 cái trứng gà, còn có rất nhiều thuốc bổ, dùng cả gánh tiền mua đồ đạc, vô cùng vui vẻ đến nhà mẹ vợ. Sau khi vào nhà, đem mọi thứ đặt trên bàn cơm ở phòng bếp, không đợi uống nước trà mẹ vợ đưa, liền chạy vào phòng.

Anh bước đến giường vợ, không nói lời nào, liền xốc chăn đang đắp trên người vợ lên:

“Em cho anh xem xem rốt cuộc là con gái, hay là con trai”.

“Bảo đảm anh sẽ vui”.

Sinh ôm lấy con, đặt lên chăn, không thể chờ đợi thêm liền vạch quần con ra xem thì thấy không phải con gái, tức giận quát lớn:

“Các người tại sao lừa gạt tôi? Tú Anh, cô chẳng lẽ đã quên tôi từng nói rằng sinh con trai không cần nói cho tôi biết sao?”

Sinh nói xong, ra khỏi phòng, cầm lấy đồ đạc trên bàn cơm trong phòng bếp rồi đi, cũng nói:

“Đứa con này tôi không muốn, các ngươi thích ai thì cho người đó”.

Mẹ vợ thấy con rể giận dữ, liền giữ chặt tay con rể nói:

“Người ta sinh con trai thì đặc biệt vui mừng, còn con vì sao lại muốn đem con cho người khác? Hôm nay nhất định phải nói rõ vì sao thì mới có thể ra khỏi cái nhà này”.

Sinh đứng nói:

“Cha mẹ của con sinh con ra, vất vả nuôi con khôn lớn, cho con học hành, lên đại học, kết hôn, đã tốn hết bao nhiêu của cải. Thế nhưng con từ lúc làm việc đến nay, ngày lễ tết trở về lúc nào cũng hai bàn tay trắng, sinh nhật cha mẹ cũng không có được một chút quà mọn. Từ khi kết hôn đến nay, cha con bất đắc dĩ mới đến thăm một lần muốn một ít tiền trả tiền phí cấy mạ thì con gái yêu của mẹ chỉ đưa cho ông 50 đồng, 50 đồng này thì làm được cái gì chứ? Cha con cầm 50 đồng, ngậm nước mắt ra đi, đã nói một câu “Sinh con trai thì được gì chứ?”. Lúc con nghe câu đó xong, trong lòng của con đau như chảy máu. Mẹ nói đi! Vậy thì con cần con trai làm cái gì chứ?”

“Sinh à, mẹ không biết con gái mẹ đối đãi với cha mẹ con không hiếu đạo như vậy, chỉ trách cha mẹ không dạy dỗ nó nên người. Con muốn đi, mẹ cũng không có mặt mũi nào giữ con lại, con hãy đem vợ con đi đi, đừng để nó ở lại nhà của mẹ nữa”.

Mẹ vợ anh buông tay ra, bước vào phòng, đứng trước giường con gái, tốc chăn lên, tức giận nói:

“Mày ôm con mày cút ra khỏi nhà, tao không có đứa con gái như vậy!”

“Mẹ, con sai rồi, sau này con nhất định sẽ sửa, nhất định hiếu kính cha mẹ chồng, mẹ cho con ở lại những ngày trong tháng rồi con đi, con xin mẹ!”

Sinh nghe hai người nói qua lại, biết rằng mục đích của mình đã đạt được, bèn buông đồ đạc xuống, bước vào nói:

“Mẹ đừng nóng giận, con gái đã nhận lỗi, mẹ hãy cho cô ấy một cơ hội, để cô ấy ở lại. Hai mẹ con ăn uống, cả công mẹ chăm sóc giúp đỡ, con sẽ tính toán rõ ràng không thiếu một đồng”.

“Chỉ cần nó giữ lời nói, mẹ có thể để nó ở lại, tiền chăm sóc mẹ không muốn”.

Sinh ở lại chăm sóc vợ, mãi đến ngày nghỉ hết mới đi.

Cha mẹ cả đời nuôi ta khôn lớn, hy sinh cho ta rất nhiều. Khi chúng ta lớn lên, dần dần có tư tưởng có suy nghĩ riêng của mình. Lúc này, chúng ta không nên nghĩ ngợi lung tung, mà hãy nhớ thật kỹ những năm tháng công ơn nuôi dưỡng của cha mẹ. Tuy là nói hiếu thuận với cha mẹ cũng được ghi vào luật pháp, nhưng hiếu thuận với cha mẹ không cần phải để luật pháp quy định mới làm, mà là tự giác vì đó chính là đạo lý làm người.

Chúng ta ngày từng ngày lớn lên, cha mẹ ngày từng ngày già đi, dần dần tóc chuyển sang màu trắng, trước kia khi còn bé không hiểu chuyện, trông thấy cha mẹ tóc trắng chỉ biết cười ha hả nói ông bà già rồi. Hiện tại nhớ tới, cha mẹ tang thương, vất vả, cũng là vì chúng ta con cái hạnh phúc, vì cho chúng ta một hoàn cảnh tốt đẹp để chúng ta trưởng thành.

Nói về phận làm con dâu, con rể, sự hiếu thuận với cha mẹ chồng/vợ cũng không kém phần quan trọng. Cha mẹ của chồng, của vợ cũng như chính cha mẹ của mình, cũng vất vả nuôi con khôn lớn, về già cũng mong mỏi được nương tựa vào con cái. Nhờ cha mẹ chồng, mình mới có người chồng mẫu mực, thành đạt trong cuộc sống; nhờ cha mẹ vợ, mình mới có được người vợ nết na, chu đáo. Thương yêu họ cũng chính là thương vợ, thương chồng, thương con cái của mình. Gieo nhân nào gặt quả ấy! Hãy là tấm gương cho con cháu, hãy thương yêu trọn vẹn những người có duyên phận trong cuộc đời này của mình.
Hồng Mạnh theo Tinh hoa





10 con gái chăm sóc một mẹ già có đủ không?

Mẹ hiền tóc bạc như mây
Mỗi ngày tựa gối thân gầy nhớ con !
THANH TÀI

Saturday, July 25, 2015

LỄ VU LAN-2015


              THƠ HỒNG PHƯỢNG
Bài 1
Bông hồng cài áo tựa màu tim
Hạnh phúc quanh đây chẳng phải tìm
Tháng bảy Vu Lan dành tặng Mẹ
Ngàn lời thương mến tự con tim
Bài 2
Lần nào điện hỏi Mẹ ra sao
Em cũng trả lời thật ngọt ngào
Khoẻ lắm chị ơi yên tâm nhé
Ráng về thăm để dạ bớt nao !
Mẹ vẫn bình yên cũng đỡ lo
Chị em nhắc nhở chớ đôi co
Cùng nhau chăm Mẹ cho đầy đủ
Nghĩa Mẹ, công Cha thước nào đo
SK
THƠ THANH TÀI
MẸ TÔI
Mẹ già tóc bạc muối sương
Da mồi lưng mảnh tóc vương mây chiều
Mẹ ngồi dáng vẽ liêu xiêu
Đàn con xúm xít thương yêu mẹ nhiều

********
Mẹ già tuổi đã chín lăm
Lưng còng da mỏng hàm răng chẳng còn
Mẹ ngồi dáng vẽ héo hon
Chờ mong trông ngóng đàn con trở về
********
Mẹ hiền tóc bạc như mây
Mỗi chiều tựa gối thân gầy nhớ thương !
TT

 25-7-2015
09-08-2015
RẰM VULAN-THÁNG BẢY 2015
Trăng rằm tháng Bảy sáng ngời ngời
Gợi nhớ VULAN giọt lệ rơi
Mòn mỏi mẹ già tóc bạc trắng
Xa xôi con trẻ dặm ngàn khơi
Bông hồng gìn giữ không xao lãng
Hình ảnh khắc ghi chẳng dám vơi
Cách trỡ biển trời lòng vẫn nhớ
Công cha nghĩa mẹ trọn ơn đời !
NSK-09-08

 PINIC VỚI HỘI CAO NIÊN MISSISSAUGA
 BÀ LAN,TRIỆU Ý,NGHIÃ,SK

Tuesday, July 21, 2015

ĐẠI HỘI 60 NĂM THBMT 3,4,5-07-2015


                CẮM TRẠI KỶ NIỆM 60 NĂM THÀNH LẬP
TRƯỜNG TRUNG HỌC BANMÊTHUỘT-DARLAC-VN

03,04,05-07-2015
TẠI RỪNG HARMONY PINE CENTER-CALIFORNIA

HỌP MẶT
Cắm trại đồi thông xa thật xa
Quanh co xe buýt trẻ cùng già
Thầy trò bè bạn trong ngày hội
Năm chục,tám mươi cùng mái nhà
Địa điểm lạ lùng nhưng ngoạn mục
Trại lều trang trọng đủ giường drap
Đêm về lửa trại rừng rực sáng
Ca hát vui chơi thêm đậm đà !
NSK

HỘI NGỘ 60 NĂM
Mới có 5 năm chẳng khác xưa
Chỉ là trán sói,tóc lưa thưa
Tuổi già chất chứa tâm hồn trẻ
Sức yếu ung dung ý chí thừa
Nhắc nhở thầy trò thời thơ dại
Thì thầm bạn hữu lúc say sưa
Thời gian còn lại bao lâu nữa
Thôi cứ vui đi thế cũng vừa !
NSK
BUỔI GỈA TỪ -04
 NGÀY GẶP MẶT-03
ĐÊM LỬA TRẠI 03-04-07-2015



Thursday, July 16, 2015

ĐAỊ HỘI 60 NĂM THBMT 3,4,5 /07/2015


               VÀI HÌNH ẢNH ĐẠI HỘI 60 NĂM THBMT
                 Tổ Chức tại NAM CALIFORNIA
               Gặp lại một số giáo sư cũ dạy trước 1975
               Thầy Dũng, Thầy Chi, Phúc, Giõng,Khánh,thầy Tùng, Đại Hiền ,Dung,cô Mỹ
             Cô Cầm, cô Thụy Vân,cô Tươi, Cô Quýt...
Hai người đi đứng có vẻ khó khăn là thầy Dũng và cô Quýt.
 


 Chanh,SK,Hiển,Thang....
 Cầm,SK nơi cắm trại
 Lý thị Kim,Phương Mai, SK,Minh Châu, Trang...
 Cô Mỹ (Alberta)
 Giõng,SK,Thầy Dũng,bà Dũng, cô Tố Nga,thầy Dung

Võ thị Minh-SK
Đến trại buổi xế ,2,3 gìờ chiều,chờ được chỗ nhập trại phòng số 2,cũng may là cô Đặng Kim Dung vắng mặt ,mình vào thế ,tuy vậy phòng vẫn còn dư mấy chỗ ,có người vô sau vẫn còn chỗ..
Tuy đi trễ nhưng cũng vui,lúc lên xe bus điểm danh không có tên ta..xe bus vẫn còn dư chỗ..ông Chi dạo này mắt yếu ,chẳng nhìn
ra ai cả !
Sau khi Đại Hội chấm dứt về ngủ nhà cô Vân-Chánh,sáng hôm sau rủ nhau nhóm đồng hương Đơn Dương cùng đi ăn phở Pasteur và uống càphê Broadard.
Về Canada nằm rẹp luôn mấy ngày vì mệt ho !
Năm nay đi hơi nhiều,mới 2 tuần Âu Châu ,lại 1 tuần Cali nên surmenage là phải !

Friday, June 19, 2015

FELICIA RƯỚC ĐUỐC TVH THIẾUNIÊN TORONTO PAN AM 2015


FÉLICIA-MAITRINH

POLICE CHẠY XUNG QUANH BẢO VỆ
15 PHÚT LÀ POLICE ĐỔI NHAU CHẠY THEO
CHẠY TỪ 7-17 PARK STREET KITCHENER
TỚI 2 JUBILEE DRIVE KITCHENER
XE CHỬA LỬA ĐỀ PHÒNG
TỚI ĐÍCH SANG ĐUỐC NGƯỜI CHẠY TIẾP